|

Vì sao đã họp nhưng bạn vẫn không biết ai đang làm việc gì?

Bạn vừa kết thúc một cuộc họp kéo dài 45 phút. Mọi thứ diễn ra quen thuộc đến mức bạn có thể dự đoán từng lượt: bạn hỏi từng người, “Tuần này em làm gì?”, “Task X đến đâu rồi?”, “Dự kiến khi nào xong?”. Bạn ghi chép nhanh tay vào sổ tay hoặc một file Excel mở sẵn. Một số người báo cáo rõ ràng, một số trả lời chung chung. Cuộc họp kết thúc, bạn có trong tay một bản tổng hợp.

Hai ngày sau, khi sếp hỏi qua chat: “Dự án Y thế nào rồi?”, bạn bỗng lúng túng. Bạn mở file ghi chép ra, nhưng cảm thấy không chắc chắn. Thông tin đó có còn đúng không? Anh A báo “sắp xong” từ hôm qua, vậy giờ đã xong chưa? Chị B nói còn đang “chờ phản hồi”, vậy đã nhận được chưa? Bạn không biết. Và bạn buộc phải… đi hỏi lại từng người.

Một câu hỏi lớn hiện lên: Tại sao chúng ta vừa dành gần một giờ đồng hồ – nhân với số người tham gia – chỉ để làm một việc mà kết quả của nó lại bốc hơi nhanh đến vậy? Tại sao đã họp, đã hỏi, đã ghi chép, mà chúng ta vẫn không thực sự biết ai đang làm việc gì?

Chúng ta sẽ không nói về kỹ năng họp hay trách nhiệm cá nhân mà đi thẳng vào nguyên nhân căn cơ: việc bạn phải tổ chức họp chỉ để hỏi những thông tin cơ bản nhất này không phải là chuyện bình thường. Đó là một triệu chứng rõ ràng cho thấy hệ thống quản lý công việc của bạn đang có vấn đề.

Chúng ta sẽ cùng nhau phân tích 4 lỗi hệ thống khiến bạn rơi vào vòng luẩn quẩn: Họp → Hỏi → Ghi chép → Quên → Lại họp.

Lý do #1: Vì bạn đang cố “chụp ảnh” một thứ luôn chuyển động

Hãy hình dung công việc trong dự án của bạn như một dòng sông đang chảy. Nó luôn vận động, thay đổi từng giờ, từng phút. Một task được hoàn thành, một task mới được tạo ra, một task khác bị delay vì phát sinh lỗi.

Thông tin trong họp chỉ là một “bản chụp nhanh” đã lỗi thời ngay khi chụp

Cuộc họp của bạn hoạt động giống như một chiếc máy ảnh. Vào đúng khung giờ từ 9:00 đến 9:45 thứ Hai hàng tuần, bạn bấm nút chụp. Bức ảnh đó ghi lại trạng thái của dòng sông công việc tại chính thời điểm đó. Anh A nói: “Em đang làm task login.” Chị B nói: “Em đang review design.”

Nhưng ngay sau khi buổi họp tan, dòng sông tiếp tục chảy. Lúc 10:30, anh A hoàn thành task login và chuyển sang task khác. Lúc 14:00, chị B nhận được phản hồi và update lại design. Bức ảnh bạn chụp lúc 9:45 đã không còn phản ánh hiện thực.

Vấn đề then chốt: Bạn đang cố gắng quản lý một thực thể động (công việc đang diễn ra) bằng một phương pháp tĩnh (bản chụp từ cuộc họp). Hai thứ này vốn dĩ không tương thích. Khoảng cách giữa các lần “chụp” (các cuộc họp) chính là vùng tối thông tin, nơi bạn hoàn toàn mù mờ.

Bạn đang điều phối bằng dữ liệu “chết”, không phải dòng chảy thực tế

Mọi quyết định bạn đưa ra sau cuộc họp – từ việc phân bổ nguồn lực, điều chỉnh timeline, đến báo cáo với cấp trên – đều dựa trên một bộ dữ liệu đã chết. Nó giống như việc bạn lái xe trên đường cao tốc đông đúc mà chỉ được nhìn vào một tấm bản đồ giấy đã in từ tuần trước, thay vì có một màn hình GPS hiển thị tắc đường real-time. Bạn sẽ liên tục bất ngờ, phản ứng chậm, và đưa ra những lựa chọn sai lầm.

Nếu bạn thấy họp nhiều đang làm chậm tiến độ, đọc thêm: Vì sao càng họp dự án nhiều thì công việc càng chậm?

Lý do #2: Vì thông tin bị khóa trong “hộp đen” cá nhân, không nằm trong hệ thống chung

Trong đội của bạn, mỗi thành viên giống như một “hộp đen” (black box). Bên trong họ là thông tin về công việc họ đang làm, tiến độ, khó khăn. Nhưng bạn không thể nhìn thấy bên trong hộp đen đó. Cách duy nhất để biết nó chứa gì là… hỏi.

Công việc tồn tại trong tin nhắn riêng, email và trí nhớ – những nơi không thể truy cập tự do

Khi muốn biết tiến độ của anh Developer, bạn phải mở chat riêng với anh ấy và lướt lại lịch sử. Khi muốn biết chị Designer đang làm gì, bạn phải tìm email cập nhật gần nhất. Thông tin bị phân mảnh thành hàng chục, hàng trăm mảnh rời rạc, nằm rải rác trong các ứng dụng và thiết bị khác nhau. Không có một “kho trung tâm” nơi mọi công việc được đăng ký, phân loại và có thể được mọi người truy cập tự do.

Thiếu “nguồn sự thật duy nhất” (single source of truth)

Hậu quả của việc không có kho trung tâm là không tồn tại một phiên bản thông tin chính thức, đáng tin cậy. Khi bạn hỏi 3 người về cùng một vấn đề, bạn có thể nhận được 3 câu trả lời hơi khác nhau. Khi có tranh cãi về ai làm gì, không có nơi nào để đối chiếu và xác minh. Sự thiếu vắng một “nguồn sự thật duy nhất” khiến thông tin trở nên hỗn loạn và không thể kiểm chứng. Cuộc họp, trong bối cảnh này, chỉ là nơi mọi người cùng đưa ra phiên bản “sự thật” của riêng mình, và bạn – người điều phối – phải tự mình tổng hợp và phán xét.

Nếu họp chỉ mang đến những thông tin mù mở thì tại sao chúng ta cần tổ chức những cuộc họp? Hãy xem câu trả lời: Khi nào thì thực sự cần họp?

Lý do #3: Vì bạn đang hỏi về “trạng thái” thay vì thiết kế một hệ thống “hiển thị trạng thái”

Trong cuộc họp, giao tiếp diễn ra chủ yếu bằng ngôn từ. Bạn dùng lời nói để hỏi, và mọi người dùng lời nói để trả lời.

Bạn phải dùng lời nói để mô tả thứ lẽ ra phải được nhìn thấy bằng mắt

“Em đang làm.” “Sắp xong rồi ạ.” “Bị kẹt ở khâu review.” Đây là những cụm từ quen thuộc. Nhưng chúng cực kỳ mơ hồ. “Sắp xong” là còn 1 giờ, 1 ngày, hay 1 tuần? “Bị kẹt” là đang chờ ai, chờ cái gì? Ngôn ngữ tự nhiên dễ gây hiểu lầm, phụ thuộc vào cách diễn đạt chủ quan của mỗi người, và quan trọng nhất: nó không để lại một dấu vết trực quan, có thể nhìn thấy ngay lập tức.

Hệ thống lý tưởng: trạng thái công việc được “tự bộc lộ” qua giao diện trực quan

Hãy tưởng tượng một hệ thống khác. Trong hệ thống đó, bạn không cần hỏi “Task đăng nhập đến đâu rồi?” Bạn chỉ cần nhìn vào một bảng Kanban. Bạn thấy một thẻ (card) mang tên “Task đăng nhập” đang nằm trong cột “Đang thực hiện” (Doing), được gán cho anh A, và có một ngày dự kiến hoàn thành là “15/10”. Bạn thấy một thẻ khác tên “Review Design Homepage” đang ở cột “Chờ phê duyệt” (Pending Review), với biểu tượng cảnh báo màu vàng vì đã quá hạn 2 ngày.

Trong hệ thống này, thông tin tự bộc lộ. Màu sắc, vị trí của thẻ trên bảng, biểu tượng cảnh báo, thanh % hoàn thành… tất cả đều là những câu trả lời trực quan, khách quan và luôn được cập nhật. Bạn không cần hỏi, bạn chỉ cần nhìn.

Lý do #4: Vì cuộc họp đó không tạo ra “trí nhớ” cho hệ thống, nó chỉ tạo “ghi chép” cho bạn

Sau khi cuộc họp kết thúc, điều gì xảy ra với thông tin? Trong hầu hết trường hợp, nó đi theo một con đường: từ miệng của các thành viên → tai của bạn → bộ não và sổ ghi chép của bạn. Thông tin dừng lại ở bạn.

Thông tin chỉ di chuyển vào “kho lưu trữ cá nhân” của người điều phối

File Excel hoặc trang giấy ghi chép của bạn trở thành kho lưu trữ duy nhất. Nhưng đây là một kho lưu trữ đóng, tĩnh và không thể truy cập. Các thành viên trong team không thể tự mình mở file của bạn ra để xem báo cáo tổng hợp. Họ vẫn không biết đồng đội đang làm gì, trừ khi họ hỏi trực tiếp nhau hoặc… hỏi lại bạn. Cuộc họp đã không tạo ra một “bộ nhớ tập thể” hay một “nguồn kiến thức chung” cho cả đội.

Bạn trở thành “nút thắt cổ chai” và “bộ nhớ di động” của dự án

Hậu quả tất yếu là bạn trở thành trung tâm của mọi thông tin. Mọi thắc mắc về “Ai làm gì?”, “Việc này thế nào rồi?” đều đổ dồn về bạn. Khi bạn ốm, nghỉ phép, hoặc đơn giản là quá tải, dòng thông tin của cả dự án bị tắc nghẽn hoặc ngắt quãng. Sự phụ thuộc này cực kỳ nguy hiểm. Nó khiến bạn kiệt sức và khiến dự án mong manh, vì toàn bộ “trí nhớ” về công việc đang được mang theo trong đầu một người.

Nếu bạn cần giải pháp giảm họp hành mà vẫn chạy dự án hiệu quả, hãy xemLàm cách nào giảm họp hành mà không làm đứt gãy dự án?

Kết luận: Từ “họp để hỏi” sang “nhìn là thấy”

Vậy, câu trả lời cuối cùng cho câu hỏi “Vì sao đã họp nhưng vẫn không biết ai đang làm việc gì?” là:

Bởi vì cuộc họp của bạn được thiết kế như một hành động truy vấn thủ công vào một tập dữ liệu phân tán và riêng tư (công việc nằm trong đầu và thiết bị cá nhân của từng thành viên). Nó không phải là một phần của hệ thống lưu trữ và hiển thị thông tin liên tục, tập trung và minh bạch.

Hai mô hình này đối lập nhau hoàn toàn. Một bên là phản ứng, thủ công, và tạo ra thông tin chết. Một bên là chủ động, hệ thống, và duy trì thông tin sống. Bạn không thể dùng công cụ của mô hình thứ nhất (họp hỏi) để đạt được mục tiêu của mô hình thứ hai (nắm bắt thông tin thực tế, kịp thời).

Do đó, việc tổ chức thêm các cuộc họp, hỏi han sát sao hơn, hay ghi chép cẩn thận hơn sẽ không bao giờ giải quyết được tận gốc vấn đề này. Bạn chỉ đang gia tăng chi phí (thời gian) cho một phương pháp vốn đã lỗi.

Giải pháp thực sự nằm ở việc thay đổi chính môi trường thông tin của dự án. Bạn cần xây dựng hoặc chuyển sang một hệ thống nơi:

  1. Công việc được đăng ký tập trung vào một nền tảng duy nhất (single source of truth).
  2. Trạng thái được số hóa và hiển thị trực quan (qua bảng Kanban, list, timeline) thay vì được mô tả bằng lời.
  3. Thông tin được cập nhật liên tục, real-time bởi chính người thực hiện công việc.
  4. Mọi người đều có thể truy cập và nhìn thấy bức tranh toàn cảnh mà không cần phải hỏi.

Khi có một hệ thống như vậy, câu hỏi “Ai đang làm gì?” sẽ tự động biến mất. Thay vào đó, bạn và cả team sẽ cùng nhìn vào một bảng điều khiển chung và có ngay câu trả lời. Lúc đó, bạn sẽ không còn họp để hỏi, mà sẽ nhìn để biết. Và thời gian quý giá của cả nhóm sẽ được giải phóng cho những cuộc họp thực sự có giá trị: những cuộc họp để sáng tạo, để giải quyết vấn đề phức tạp, và để đưa ra những quyết định chiến lược.

Để hiểu toàn diện về chiến lược giúp team bạn thoát khỏi “bẫy” họp hành liên miên, hãy xem bản đồ tổng thể: Chiến lược “Họp không cần họp”: Giảm tải họp hành cho điều phối dự án từ gốc rễ.

Similar Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *