|

Khi nào thì thực sự cần họp? Cách phân biệt giữa điều phối dự án giỏi và người lên lịch họp

Nhiều Điều phối dự án không họp vì thích họp, mà vì không chắc nếu không họp thì công việc có trôi chảy hay không. Khi chưa có một cách khác để kiểm soát tiến độ, họp trở thành lựa chọn an toàn nhất – dù tốn thời gian và làm chậm việc.

Vấn đề nằm ở chỗ rất ít người được trang bị know-how để xác định thế nào là một cuộc họp “vừa đủ”: họp để làm gì, và sau họp thì điều gì phải thay đổi. Khi thiếu khung ra quyết định này, họp dần bị dùng cho mọi tình huống, từ cập nhật, nhắc việc đến xử lý vướng mắc nhỏ.

Hiểu đúng sai lầm “không biết họp vừa đủ” là bước quan trọng để Điều phối dự án thoát khỏi quản trị bằng họp và chuyển sang quản trị bằng hệ thống – nơi họp chỉ còn giữ vai trò đúng của nó.

Chúng ta sẽ đi từ việc loại bỏ những “ảo tưởng” về sự cần thiết của họp, đến việc xác định rõ ràng 3 tiêu chí vàng để biết bạn thực sự cần một cuộc họp.

Bước 1: Loại bỏ ngay 4 tình huống “tưởng cần họp” nhưng thực chất thì không

Hãy thành thật với chính mình. Hãy lướt lại lịch họp tuần qua của bạn và đối chiếu. Nếu mục đích cuộc họp rơi vào một trong bốn trường hợp dưới đây, thì đó không phải là lý do chính đáng. Đây là những “cái bẫy” phổ biến nhất khiến lịch của bạn kín mít một cách vô ích.

Tình huống 1: Khi bạn chỉ cần truyền đạt hoặc thu thập thông tin một chiều

  • Ví dụ: Thông báo thay đổi timeline từ cấp trên, yêu cầu mọi người báo cáo tiến độ công việc tuần qua, cập nhật trạng thái “làm rồi/chưa làm” của một danh sách task.

Tại sao ĐÂY LẠI LÀ MỘT CÁI BẪY?
Bởi vì đây về bản chất là giao tiếp một chiều. Bạn nói, mọi người nghe (hoặc ngược lại). Không có sự tương tác, tranh luận, hay ra quyết định phức tạp nào xảy ra. Tổ chức một cuộc họp cho việc này giống như dùng một chiếc búa tạ để đóng một cái đinh nhỏ – quá thừa thãi và phản tác dụng.

Giải pháp thay thế tức thì: Một email được soạn kỹ, một bài đăng trên kênh team (Slack, Microsoft Teams), hoặc đơn giản nhất – một bảng tổng hợp trực quan trên phần mềm quản lý công việc. Tại sao giải pháp này tốt hơn?

  • Bất đồng bộ (Async): Mọi người có thể đọc và phản hồi khi thuận tiện, không bị gián đoạn dòng công việc.
  • Có thể tra cứu: Thông tin được lưu trữ tại một nơi cố định. Một tuần sau, nếu ai đó quên, họ có thể lên tìm lại thay vì hỏi bạn.
  • Rõ ràng, bằng văn bản: Tránh được việc hiểu nhầm do nghe không rõ hoặc không nhớ.

Câu hỏi quyết định bạn cần đặt ra: “Việc này có cần sự tương tác, hỏi-đáp tức thì và liên tục của tất cả mọi người trong phòng không, hay chỉ là truyền tải/thu thập dữ liệu?”

Tình huống 2: Khi vấn đề có thể giải quyết qua trao đổi bất đồng bộ giữa 1-2 người

  • Ví dụ: Designer cần feedback nhỏ từ Product Owner cho một button, Developer cần xác nhận một chi tiết logic với BA, một thành viên cần phê duyệt đơn xin nghỉ phép.

Tại sao ĐÂY LẠI LÀ MỘT CÁI BẪY?
Việc kéo cả nhóm 8 người vào một cuộc họp 30 phút chỉ để giải quyết vấn đề của 2 người là sự lãng phí tài nguyên tập thể ở cấp số nhân. Hãy tính: 8 người x 30 phút = 4 giờ công. Bạn vừa đốt 4 giờ của công ty cho một việc có thể giải quyết trong 5 phút chat.

Giải pháp thay thế tức thì: Sử dụng các kênh trao đổi trực tiếp và có ngữ cảnh. Tính năng comment và @mention trực tiếp trên task trong phần mềm quản lý dự án là vũ khí hoàn hảo. Người được tag sẽ nhận thông báo, phản hồi ngay trên task đó, mọi thứ được lưu lại làm minh chứng, và những người không liên quan không bị làm phiền.

Câu hỏi quyết định bạn cần đặt ra: “Vấn đề này có thực sự liên quan và cần ý kiến đóng góp của toàn bộ những người tôi định mời họp không, hay chỉ là của một vài cá nhân cụ thể?”

Tình huống 3: Khi bạn chưa có một mục tiêu đầu ra cụ thể cho cuộc họp

  • Ví dụ: “Họp để bàn về dự án X”, “Họp trao đổi chung để nắm tình hình”, “Họp gặp mặt đầu tuần”.

Tại sao ĐÂY LẠI LÀ MỘT CÁI BẪY?
Một cuộc họp không có mục tiêu đầu ra rõ ràng giống như một chuyến đi không có đích đến. Nó sẽ luôn lan man, lạc hướng và kết thúc trong sự mơ hồ. Mọi người bước ra với cảm giác “cũng có vài thông tin”, nhưng không ai biết chính xác họ cần làm gì khác đi sau đó. Đây là kẻ giết thời gian số một.

Giải pháp thay thế tức thì: ĐỪNG lên lịch họp. Thay vào đó, hãy dành 15 phút để tự mình hoặc với một đồng nghiệp xác định: “Tình hình hiện tại đang có vấn đề gì? Chúng ta thực sự cần cái gì?”. Khi bạn xác định được đầu ra (ví dụ: “Cần danh sách 3 giải pháp để xử lý lỗi khách hàng phàn nàn” hoặc “Cần quyết định chọn phương án A hay B cho tính năng sắp tới”), lúc đó mới tính đến chuyện có cần họp hay không.

Câu hỏi quyết định bạn cần đặt ra: “Tôi có thể viết ra một câu hoàn chỉnh, cụ thể ‘Sau cuộc họp này, chúng tôi sẽ có ______’ không?”.  Nếu chưa thể, đừng họp!

Có thể bạn cần biết: Mục tiêu mơ hồ, thực thi rời rạc: Cái giá của sự thiếu rõ ràng

Tình huống 4: Khi cuộc họp chỉ diễn ra vì “thói quen” hoặc “cảm giác an toàn”

Ví dụ: Cuộc họp cập nhật hàng tuần diễn ra đều đặn dù dự án đang trong giai đoạn ít biến động, cuộc họp “đứng” (stand-up) hàng ngày nhưng mọi người chỉ đọc lại danh sách việc từ phần mềm quản lý.

Tại sao ĐÂY LẠI LÀ MỘT CÁI BẪY?
Đây là sự lãng phí thời gian có hệ thống, được hợp thức hóa bằng lịch sử. Chúng ta tiếp tục làm vì “tuần trước cũng họp”, vì sợ nếu hủy sẽ bị coi là lỏng lẻo, hoặc vì một nỗi sợ vô hình: “Nếu không họp, mình sẽ mất kiểm soát.” Sự thật là, cảm giác “kiểm soát” thực sự không đến từ việc nhìn thấy mặt nhau mỗi tuần, mà đến từ việc thông tin được cập nhật liên tục, minh bạch và có thể truy cập bất kỳ lúc nào trên một nền tảng chung.

Giải pháp thay thế tức thì: Thử nghiệm. Hủy một cuộc họp định kỳ mà bạn nghi ngờ nhất. Thay vào đó, hãy đảm bảo mọi tiến độ, vướng mắc đều được cập nhật real-time lên phần mềm quản lý công việc. Bạn sẽ thấy: nếu thông tin đã rõ ràng trên hệ thống, chẳng ai nhớ đến cuộc họp bị hủy cả. Bạn vẫn kiểm soát được, thậm chí còn chủ động hơn.

Câu hỏi quyết định bạn cần đặt ra: “Cuộc họp định kỳ này tuần trước đã tạo ra giá trị gì mới, quyết định gì mới, hay nó chỉ là một nghi thức mà mọi người lặp lại?”

Bạn cần biết: Đây là tình trạng mà nhiều team dự án đang mắc phải – Họp cập nhật tiến độ: vì sao càng họp càng thiếu thông tin?

Bước 2: Xác định 3 Tiêu Chí duy nhất để biết bạn thực sự cần một cuộc họp

Sau khi gạt bỏ 4 tình huống “giả mạo” trên, không gian lịch của bạn đã bớt đi đáng kể. Giờ là lúc xác định điều kiện đủ. Bạn chỉ thực sự cần một cuộc họp khi và chỉ khi nhiệm vụ thỏa mãn CẢ BA tiêu chí dưới đây. Thiếu một, hãy mạnh dạn tìm giải pháp thay thế.

Tiêu chí 1: Cần sự tương tác ĐỒNG THỜI và ĐA CHIỀU của tập thể

Đây là tiêu chí về cách thức tương tác. Một số công việc đòi hỏi sự trao đổi qua lại nhanh chóng, phản biện tức thì, và quan trọng là đọc vị được ngôn ngữ hình thể, sắc thái giọng nói, sự đồng thuận hay bất đồng trong ánh mắt. Đó là thứ mà email hay chat không thể nào truyền tải hết được.

Ví dụ điển hình:

  • Giải quyết mâu thuẫn/mâu thuẫn sâu giữa các bên: Khi hai bộ phận bất đồng về giải pháp, cần ngồi lại cùng nhau, lắng nghe trực tiếp, và điều hướng cảm xúc.
  • Tranh luận chiến lược để đi đến lựa chọn: Ví dụ: chọn hướng đi cho sản phẩm, đánh đổi giữa tốc độ và chất lượng. Cần sự va đập ý tưởng trong thời gian thực.
  • Brainstorming ý tưởng sáng tạo: Năng lượng của việc một ý tưởng của người này bật ra, và ngay lập tức được người khác phát triển thêm.

Lưu ý quan trọng: “Tập thể” ở đây không đồng nghĩa với “nhiều người”. Một cuộc trao đổi giữa 3 người chủ chốt có thể cần họp, trong khi thông báo một quyết định cho 10 người thì không.

Tiêu chí 2: Đầu ra bắt buộc là một QUYẾT ĐỊNH hoặc SỰ ĐỒNG THUẬN

Đây là tiêu chí về kết quả. Cuộc họp phải tồn tại để tạo ra một thứ gì đó cụ thể, có thể hành động được ngay, làm thay đổi trạng thái của dự án. Nếu cuộc họp kết thúc mà mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có thêm “thông tin” hoặc “hiểu biết”, thì nó chưa đạt.

Ví dụ điển hình:

  • Quyết định lựa chọn công nghệ, nhà cung cấp.
  • Đồng thuận về phạm vi tính năng chính xác cho sprint tới sau khi đã có nhiều ý kiến trái chiều.
  • Thống nhất cách xử lý và phân công trách nhiệm cho một sự cố khẩn cấp vừa xảy ra.

Khi mời họp, bạn phải nói rõ: “Cuộc họp này nhằm mục đích đưa ra quyết định về việc [vấn đề cụ thể]”.

Tiêu chí 3: Vấn đề phức tạp đến mức cần sự KẾT NỐI NGỮ CẢNH tức thì

Đây là tiêu chí về độ phức tạp của thông tin. Có những vấn đề mà mỗi người trong nhóm đang nắm giữ một mảnh ghép của câu đố. Nếu trao đổi qua chat hay email, sẽ mất hàng giờ, thậm chí hàng ngày, với vô số tin nhắn qua lại, và rất dễ gây hiểu lầm do thiếu một bức tranh tổng thể được vẽ ra ngay lập tức.

Ví dụ điển hình:

  • Phân tích nguyên nhân gốc rễ (Root Cause Analysis) của một lỗi hệ thống nghiêm trọng: Kỹ sư hạ tầng, developer back-end, developer front-end, và tester mỗi người thấy một góc của vấn đề. Cần họp để cùng vẽ lại timeline, đặt câu hỏi trực tiếp, và ráp nối các manh mối trong thời gian thực.
  • Đánh giá rủi ro của một thay đổi lớn: Cần sự đóng góp góc nhìn từ nhiều phòng ban (Kinh doanh, Kỹ thuật, Pháp lý) cùng một lúc để thấy được toàn bộ hệ quả đan xen.

Tiêu chí này bổ sung cho tiêu chí 1, nhấn mạnh rằng không chỉ cần tương tác, mà còn cần tương tác để ghép nối những thông tin phức tạp, phân tán.

Nếu bạn cần giải pháp giảm họp hành mà vẫn chạy dự án hiệu quả, hãy xem: Làm cách nào giảm họp hành mà không làm đứt gãy dự án?

Kết luận: Công thức trả lời câu hỏi “khi nào thì thực sự cần họp?”

Vậy, câu trả lời rõ ràng và có thể áp dụng ngay là:

Bạn chỉ thực sự cần một cuộc họp khi công việc THỎA MÃN ĐỒNG THỜI CẢ 3 TIÊU CHÍ:

  1. Cần tương tác đồng thời, đa chiều (không thể làm bất đồng bộ).
  2. Đầu ra bắt buộc là một quyết định hoặc sự đồng thuận (không chỉ là thông tin).
  3. Vấn đề đủ phức tạp đến mức cần kết nối ngữ cảnh từ nhiều người ngay lập tức.

Mọi tình huống còn lại (truyền đạt thông tin một chiều, cập nhật tiến độ, xử lý vấn đề cá nhân, hay những cuộc họp theo thói quen) đều có thể và nên được thay thế bằng các cơ chế quản trị khác.

Điều này dẫn chúng ta đến một sự thật then chốt: Vấn đề của một Điều phối dự án hiện đại không phải là thiếu kỹ năng họp, mà là thiếu các công cụ và quy trình (know-how quản trị) để thay thế những cuộc họp không cần thiết.

Cơ chế thay thế đó trông như thế nào? Đó có thể là:

  • Một quy trình phê duyệt rõ ràng, tự động hóa trên phần mềm, thay vì họp để xin chữ ký.
  • Một luồng thảo luận bất đồng bộ có ngữ cảnh ngay trên từng task, thay vì kéo cả nhóm vào phòng để feedback.
  • Một bảng dashboard (bảng điều khiển) cập nhật thời gian thực về tiến độ, rủi ro, thay vì một cuộc họp cập nhật hàng tuần.
Dashboard quản lý công việc
Bảng điều khiển công việc chung giúp đội ngũ nhìn thấy toàn cảnh công việc, ai đang làm gì, làm đến đâu, vướng mắc chỗ nào…

Khi bạn có những công cụ này, việc ra quyết định “có họp hay không” trở nên rõ ràng. Bạn không còn phụ thuộc vào họp như một phương án duy nhất. Bạn chuyển từ vai trò một “người lên lịch họp” sang một “kiến trúc sư hệ thống vận hành” – người thiết kế ra đúng kênh giao tiếp cho đúng mục đích.

Vậy, lần tới khi chuẩn bị tạo một lịch họp mới, hãy dừng lại. Lấy 3 tiêu chí trên ra làm thước đo. Nếu công việc không vượt qua được bài kiểm tra đó, hãy can đảm tìm một cách khác. Đó chính là dấu hiệu của một điều phối dự án đẳng cấp thực sự.

Để hiểu toàn diện về chiến lược giúp team bạn thoát khỏi “bẫy” họp hành liên miên, hãy xem bản đồ tổng thể: Chiến lược “Họp không cần họp”: Giảm tải họp hành cho điều phối dự án từ gốc rễ.

Similar Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *